
Đợt sale Black Friday vừa qua, tôi để ý có rất nhiều mã giảm giá dành cho quần áo và những thứ liên quan. Có lẽ ngành này thật sự lợi nhuận rất cao, người mua lại đông nên sale đậm vẫn không sợ lỗ.
Những chương trình khuyến mãi rầm rộ khiến chúng ta dễ bị cuốn vào vòng xoáy mua sắm kiểu FOMO, nhưng liệu chúng ta có thật sự cần nhiều đến thế?
Tôi đang hướng đến một cuộc sống đơn giản hơn. Vì thế, càng ít quần áo giày dép thì càng tốt. Thứ nhất là nó giảm thời gian suy nghĩ phải ăn mặc ra sao. Thứ hai, tận dụng thật tốt những đồ dùng đang có.
Bạn có bao giờ kiểu, cho đồ đi thì cảm thấy tiếc, để lại thì không dùng sợ chật nhà. Cuối cùng là gửi hết về nhà cho ba mẹ ở dưới quê (mà thật ra họ cũng ít sử dụng đến?!).
Đợt vừa rồi lũ lụt nặng ở Phú Yên (Dak Lak). Một phần lớn số vật phẩm quyên góp lại là quần áo cũ. Đương nhiên là nó vẫn hữu dụng với bà con bị thiệt hại. Cơ mà điều buồn cười là đồ nam lại ít đến đáng thương. Hậu quả là không có đồ mặc nên đàn ông cũng phải mặc tạm đồ phụ nữ.
Tôi đặt câu hỏi cho các bạn hay mua quần áo nhé, hãy thành thật! Bạn thật sự mặc 1 cái áo thun đủ 10 lần trong năm không? Tôi nghĩ không đủ đâu.
Tôi nhớ ai đó nổi tiếng nói 1 câu kiểu như là: Chúng ta dù giàu hay nghèo thì cũng chỉ 1 cái áo, 1 cái quần, 1 đôi giày, mua nhiều thật sự rất lãng phí. Đấy là chưa nói vấn đề môi trường của ngành thời trang, đặc biệt là thời trang nhanh. Ngành thời trang (sản xuất + tiêu dùng + thải bỏ) được ước tính chiếm khoảng 10% tổng lượng khí thải CO₂ toàn cầu và một phần đáng kể trong ô nhiễm nguồn nước.
Tôi đã không mua mới đồ thời trang trong hơn 1 năm rồi. Tôi nghĩ mình sống ổn và tập trung vào làm tốt công việc hiện tại. Hãy thử bắt đầu từ hôm nay, bạn sẽ thấy cuộc sống nhẹ nhàng và ý nghĩa hơn khi không bị chi phối bởi những món đồ không cần thiết.